Giáo phận Hưng Hóa

 

T́m hiểu tổ chức Giáo xứ Công giáo

(Tham khảo Kinh Thánh, Bộ Giáo Luật 1983 và tài liệu Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)

1/- Khái niệm giáo xứ

Theo Bộ Giáo luật hiện hành của Giáo hội Công giáo (ban hành năm 1983), giáo xứ (tiếng Latinh: paroecia) là một cộng đoàn tín hữu giáo dân, mà việc chăm sóc mục vụ được giao phó cho một linh mục, trực thuộc thẩm quyền của Giám mục của một giáo phận. Chỉ có Giám mục giáo phận có quyền thành lập, phân chia, giải tán, hoặc thay đổi địa giới các giáo xứ. Một khi đă được thành lập hợp lệ, giáo xứ đương nhiên được hưởng tính cách pháp nhân theo luật (x. GL đ.515).

Mỗi giáo xứ có phân định địa hạt rơ ràng với số lượng tín hữu cư trú trong đó (x. GL đ.518). Giáo xứ là đơn vị cơ bản cấu tạo thành Giáo hội Công giáo. Nhiều giáo xứ được tổ chức thành một giáo phận dưới quyền một Giám mục. Tất cả các giáo phận trên thế giới làm nên Giáo Hội toàn cầu dưới quyền Đức Giáo Hoàng, là Giám mục Roma. Ngài là vị Thủ Trưởng của Giám mục đoàn.

Linh mục được trao trách nhiệm coi sóc giáo xứ gọi là Cha xứ, là người đứng đầu, đóng vai tṛ lănh đạo giáo xứ như một người cha trong gia đ́nh thiêng liêng của các con cái Chúa. Cha xứ là chủ chăn riêng của giáo xứ đă được giao phó, và thi hành việc săn sóc mục vụ phục vụ cộng đoàn được ủy thác dưới quyền của Giám mục giáo phận, ngơ hầu chu tất nhiệm vụ giảng dạy, thánh hóa và quản trị đối với cộng đoàn ấy, với sự cộng tác của các linh mục khác hoặc với các phó tế và cả sự hợp lực của các giáo dân, theo quy tắc luật định (x. GL đ.519).

2/- Giáo xứ trong lịch sử Giáo Hội Công Giáo

Đức Giêsu, Đấng sáng lập Đạo Công Giáo, là Thiên Chúa giáng thế làm người trong dân tộc Do Thái vùng Tiểu Á. Năm sinh của Ngài được cả thế giới lấy làm năm 01 khởi đầu để tính niên lịch, tới nay là năm 2016. Ngài chỉ sống ở trần thế hơn 30 năm, lấy gương sống và lời giảng dạy mà giáo dục loài người sống theo chân lư Ngài mạc khải để đạt tới hạnh phúc đích thực và trường tồn. Năm 33 Ngài tự hiến thân chịu tử nạn trên Thánh giá để lập công cứu chuộc đền tội thay cho cả nhân loại. Sau khi chết, Ngài được an táng trong mồ. Nhưng ngày thứ ba Ngài tự tác phép sống lại ra khỏi mồ rồi vinh hiển trở về thiên giới. Sinh thời tại thế Ngài tuyển chọn và huấn luyện 12 vị Tông đồ và 72 môn đệ để tiếp tục sự nghiệp cứu thế mà Ngài đă khởi sự. Trước khi từ biệt các ông mà về trời, Đức Giêsu truyền dạy các vị đó: “Anh em hăy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đă truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế”(Mt 28, 19-20).

Vâng lệnh Thầy Giêsu truyền dạy và với ơn sức Chúa Thánh Thần trợ lực, các Tông đồ và môn đệ nhiệt tâm loan báo Tin Mừng Đạo Chúa. Thâp niên 30-40 đă có nhiều người tin theo đạo liên kết với nhau thành cộng đoàn tín hữu đầu tiên tại Giêrusalem thủ đô nước Do Thái. Thế là giáo xứ tiên khởi được h́nh thành. Sinh hoạt của cộng đoàn tín hữu tiên khởi này gồm có việc chuyên cần đến nghe các Tông đồ giảng dạy, hằng ngày cầu nguyện chung với nhau, tham dự Thánh lễ các ngày Chủ Nhật, và tích cực làm các việc bác ái thương yêu giúp đỡ nhau trong t́nh hiệp thông (x. Cv 2, 42 tt). Địa điểm họ qui tụ cùng nhau sinh hoạt là các cư xá tư gia có nhà cửa rộng răi, v́ lúc đó chưa có điều kiện làm nhà thờ.

Tin Mừng mau chóng được loan đi các thành thị làng mạc khác trong nước Do thái. Số các cộng đoàn tín hữu thêm nhiều. Các Tông đồ lănh đạo Giáo Hội phải phân chia địa hạt cho các cộng đoàn thành các giáo xứ, mỗi cộng đoàn giáo xứ được giao phó cho một vị phụ trách. Vị này chính là Cha xứ lănh đạo và phục vụ cộng đoàn, dưới quyền Tông đồ đoàn.

Dân chúng tin theo Tin Mừng đạo Chúa mau chóng trở thành phong trào lớn mạnh. Các nhà cầm quyền trong dân Do Thái ra tay cấm cản bắt bớ bằng bạo lực. Các tín hữu buộc phải trốn tránh di dân sang các nước lân cận vùng Tiểu Á, và đi đến đâu họ loan Tin Mừng đạo Chúa đến đó (x. Cv 8, 1-8). Họ truyền giảng cho đồng bào Do Thái và cho cả dân ngoại nữa, và có rất đông người tin theo (x. Cv 11, 19-24). Các cộng đoàn tín hữu mới bên ngoài nước Do Thái gia tăng theo cấp số nhân nơi các sắc tộc khác nhau. Các Tông đồ phải phân chia nhau đi khắp các nước mỗi vị phụ trách một miền thuộc địa đế quốc La Mă. Mỗi miền đó h́nh thành một giáo phận dưới quyền một vị Tông đồ. Vị này lo việc loan báo Tin Mừng trong giáo phận ḿnh và cắt đặt những vị phụ trách cấp dưới điều hành các cộng đoàn tín hữu mới theo đạo được thiết lập thành các giáo xứ mới. Tín hữu của các giáo xứ này lại loan báo Tin Mừng cho những miền lân cận. Tin Mừng đạo Chúa truyền bá tới đâu cũng bị cấm cản bách hại, dầu vậy Tin Mừng như vết dầu loang chỉ trong 3 thế kỷ đă loan truyền khắp các nước thuộc quyền đế quốc La Mă đương thời (tức là bao gồm các nước Âu châu, Tiểu Á, Trung đông và Bắc Phi ngày nay). Các vị Tông đồ hầu hết bị giết trong các cơn bách hại đạo. Nhưng các ngài lại truyền chức cho các người kế vị, đó là các Giám mục. Các Giám mục lại truyền chức cho những người cộng tác cấp dưới, đó là các linh mục, và cắt đặt họ phụ trách các giáo xứ được h́nh thành khắp nơi. Tiến tŕnh loan báo Tin Mừng theo lệnh của Đức Giêsu cứ như thế tiếp tục qua các thế kỷ, tới nay đă bao trùm khắp các nước trên thế giới.

3/- Những nhân tố cốt yếu của một giáo xứ

Điểm qua thực tế lịch sử Giáo Hội và căn cứ vào những qui định của bộ Giáo luật hiện hành, th́ có 2 nhân tố cốt yếu làm nên một giáo xứ : Đó là sự hiện diện một cộng đoàn tín hữu trong một địa bàn xác định, và một vị linh mục được Giám mục giáo phận bổ nhiệm làm cha xứ phụ trách điều hành cộng đoàn tín hữu ấy. Tương quan giữa hai nhân tố cốt yếu này với nhau lại phụ thuộc vào khả năng phục vụ của cha xứ.

Vậy muốn thành lập một giáo xứ phải căn cứ vào 3 tiêu chí liên quan tương ứng với nhau:1- số lượng các tín hữu trong một giáo xứ, 2- diện tích địa lư của giáo xứ, 3- khả năng phục vụ của cha xứ. Thực tế mục vụ cho thấy một linh mục thông thường chỉ phục vụ các nhu cầu tâm linh cơ bản cho khoảng từ 500 đến 1000 người giáo dân trong một giáo xứ, tùy theo hoàn cảnh địa lư và giao thông của khu vực: Cụ thể mật độ dân số càng ít th́ diện tích giáo xứ càng rộng; diện tích giáo xứ càng rộng và đi lại giao thông càng khó khăn, th́ số lượng giáo dân mà khả năng cha xứ phục vụ được càng ít.

Để lượng định khả năng phục vụ của một cha xứ cho cộng đoàn giáo dân, ta phải biết được sức nặng mục vụ mà Giáo luật qui định cho cha xứ phải gánh vác, cụ thể như sau:

Điều 528: (1) Cha xứ có bổn phận dự liệu để Lời Chúa được rao truyền cách toàn vẹn cho mọi người đang cư ngụ trong giáo xứ; v́ thế phải lo giảng dạy các giáo dân về các chân lư Đức Tin, nhất là nhờ việc giảng lễ trong các ngày Chúa Nhật và các ngày Lễ Buộc, và nhờ việc dạy đạo lư; ủng hộ giúp đỡ những chương tŕnh nhằm cổ động tinh thần Phúc Âm kể cả trong lănh vực công b́nh xă hội; cần phải để ư cách riêng tới việc giáo dục công giáo cho thiếu nhi và thanh niên; cố gắng, bằng mọi phương tiện có thể, cùng với sự hợp tác của các tín hữu, để sứ điệp Phúc Âm được đạt đến với cả những người đă lơ là việc giữ đạo hoặc không tuyên xưng Đức Tin chân thật nữa.

(2) Cha xứ cố gắng để Bí Tích Thánh Thể trở nên trung tâm của cộng đoàn giáo xứ; làm sao cho mọi tín hữu được nuôi sống nhờ việc cử hành sốt sắng các bí tích, cách riêng là thường xuyên lănh nhận Bí Tích Thánh Thể và Bí Tích Thống Hối; ngoài ra, hăy cố gắng hướng dẫn các tín hữu biết cầu nguyện, kể cả việc cầu nguyện trong các gia đ́nh, và biết tham dự cách có ư thức và tích cực vào việc phụng vụ, mà chính Cha xứ phải là người lo điều hành trong giáo xứ ḿnh, dưới quyền của Giám Mục giáo phận, và phải canh chừng đừng để xẩy ra những lạm dụng.

Điều 529: (1) Để siêng năng chu toàn chức vụ chủ chăn, Cha xứ hăy t́m cách hiểu biết mọi tín hữu đă ủy thác cho ḿnh săn sóc; v́ thế cần đi thăm viếng các gia đ́nh, san sẻ những lo lắng, ưu tư nhất là tang tóc của các tín hữu, và để an ủi họ trong Chúa; nếu họ có lỗi lầm ǵ, th́ phải sửa bảo họ cách khôn khéo; đối với những bệnh nhân nhất là những người gần chết, hăy dốc hết t́nh bác ái với họ, tăng cường sức lực cho họ bằng các Bí Tích và phó thác linh hồn họ cho Thiên Chúa; hăy đặc biệt ân cần theo sát những người nghèo khổ, bệnh tật, những người cô đơn, những người bị lưu đầy và tất cả những người đang trải qua những sự khó khăn đặc biệt; cũng phải để ư lo cho các đôi vợ chồng và những người làm cha mẹ được nâng đỡ trong sự chu tất mọi phận sự riêng của họ và cổ vơ sự tăng trưởng đời sống Kitô giáo trong gia đ́nh.

(2) Cha xứ hăy nhận biết và thúc giục mọi tín hữu giáo dân góp phần riêng của họ vào sứ mệnh của Giáo Hội, bằng cách cổ động các Hiệp Hội nhằm các mục tiêu tôn giáo. Hăy cộng tác với Giám Mục của ḿnh và với Linh Mục đoàn của giáo phận, và làm sao cho các tín hữu duy tŕ sự hiệp thông trong giáo xứ và chính họ tự cảm thấy họ vừa là phần tử của giáo phận vừa là phần tử của Giáo Hội phổ quát, và để họ dự phần cũng như nâng đỡ mọi hoạt động nhằm làm gia tăng sự thông hiệp ấy.

Điều 530: Những trách vụ đă được ủy thác đặc biệt cho Cha xứ là:

1. ban Bí Tích Rửa Tội;

2. ban Bí Tích Thêm Sức cho những người đang trong lúc nguy tử, theo quy tắc của điều 883 số 3;

3. ban của Ăn Đàng và Bí Tích Xức Dầu, tuy vẫn tôn trọng quy tắc của điều 1003 triệt 2 và 3; và ban Phép Lành Ṭa Thánh cho các bệnh nhân;

4. chứng giám Hôn Phối và làm phép cưới;

5. cử hành lễ nghi an táng;

6. làm phép Giếng Rửa Tội trong mùa Phục Sinh, chủ sự các cuộc rước ngoài thánh đường, và việc ban phép lành trọng thể ngoài thánh đường;

7. cử hành thánh lễ cách trọng thể hơn trong các ngày Chúa Nhật và trong các ngày Lễ Buộc.

Điều 533: (1) Cha Sở có bổn phận phải cư trú trong nhà xứ gần thánh đường.

Qua đó ta thấy nhiệm vụ của cha xứ rất nặng nề vất vả. V́ thế khi chia tách và thành lập các giáo xứ mới phải biên chế số lượng giáo dân và diện tích địa lư của mỗi giáo xứ cho phù hợp với khả năng phục vụ của một cha xứ. Nếu số lượng giáo dân của giáo xứ nào lên tới hơn 1000 th́ phải bổ nhiệm thêm một cha phó xứ cộng tác phục vụ (x. GL đ. 545). Nếu số giáo dân lên tới gần 2000 th́ phải liệu chia tách ra giáo xứ mới.

Giáo luật đ. 528, s1 cũng yêu cầu sự hợp tác của các tín hữu với cha xứ trong công tác điều hành giáo xứ. Do đó trong giáo xứ c̣n có tổ chức Hội Đồng Giáo xứ, Ban Hành giáo, Giáo lư viên, Thừa tác viên chia sẻ trách nhiệm với cha xứ. Các thành viên của các tổ chức này gồm các tu sĩ và giáo dân thiện nguyện được cộng đoàn tín hữu trong giáo xứ tín nhiệm bầu cử vào chức vụ theo nhiệm kỳ.

Trong hoàn cảnh c̣n thiếu linh mục, th́ cha xứ của một giáo xứ phải kiêm nhiệm phục vụ cho giáo dân các giáo xứ lân cận nữa (x. GL đ. 516, 526), làm sao để không một giáo dân nào bị bỏ rơi không được qui trách về một cha xứ phục vụ họ dù ở xa xôi hẻo lánh, không một làng bản nào dù ở vùng sâu vùng xa mà không được biên chế vào địa bàn một giáo xứ. Như thế Giáo Hội mới thực hiện đúng lệnh truyền của Đức Giêsu loan báo và làm chứng cho Tin Mừng đạo Chúa trong khắp mọi miền và “cho đến tận cùng trái đất” (x Cv 1, 8).

4/- Những điều kiện thuận lợi để một giáo xứ hoạt động

Khi đă có đủ 2 nhân tố cốt yếu ‘cộng đoàn tín hữu và cha xứ’, Giám mục quyết định thành lập giáo xứ và khởi động đi vào sinh hoạt ngay. Tùy theo hoàn cảnh thực tế, cha xứ cùng với cộng đoàn tự lực tạo các điều kiện cần thiết cho giáo xứ của ḿnh đi vào các sinh hoạt cộng đoàn chính yếu như các tín hữu tiên khởi tại Giêrusalem thời Giáo Hội sơ khai (x. Cv 2, 42): cộng đoàn thường xuyên đến nghe lời giảng dạy của cha xứ, cùng nhau cử hành Thánh lễ tất cả các ngày Chủ Nhật, siêng năng qui tụ cầu nguyện chung mỗi ngày, theo định kỳ họp nhau bàn định các việc liên hệ tới công tác bác ái, cộng tác với các người thiện chí trong xă hội giúp đỡ lẫn nhau thăng tiến đời sống ‘tốt đời đẹp đạo’. Để sinh hoạt chung như vậy, điều kiện cần thiết là cộng đoàn phải thống nhất t́m một địa điểm làm nơi qui tụ. Tại địa điểm đó cần có phương tiện cơ sở vật chất phục vụ cho sinh hoạt tập thể. Cơ sở vật chất quan trọng nhất là nhà thờ giáo xứ (x. GL đ. 1214-1215). Nhà thờ này phải đáp ứng được quy mô sức chứa phù hợp với số lượng giáo dân của giáo xứ. Nhà thờ giáo xứ là trung tâm của đời sống thiêng liêng nhất của người Công giáo, v́ nó là nơi mà họ tham gia cử hành Thánh lễ thờ phượng Thiên Chúa, lănh nhận các bí tích, thể hiện quyền lợi và nghĩa vụ khi họ có tư cách là giáo dân thuộc giáo xứ đó. Bên cạnh nhà thờ cần có những công tŕnh phụ trợ như: nhà ở cho cha xứ cha phó, pḥng thường trực của Hội Đồng Giáo xứ, nhà học giáo lư, nhà hội trường hội họp giao lưu, tu viện cho các tu sĩ giúp việc phục vụ giáo xứ, quảng trường tập họp ngoài trời và sân chơi cho giới trẻ, v.v…, ngay trong khu đất của nhà thờ giáo xứ hoặc khu đất liền kề với nhà thờ. Thông thường khuôn viên nhà thờ giáo xứ cần có diện tích đủ rộng (khoảng 10 000m2 đến 15 000m2) để xây dựng các công tŕnh phụ trợ.

Nếu v́ lư do địa bàn giáo xứ quá rộng, các nhóm cộng đoàn xa cách nhau, th́ xây dựng cho mỗi nhóm cộng đoàn một nhà thờ giáo họ (hoặc một nhà nguyện cho những nhóm nhỏ c̣n gồm ít gia đ́nh ở các giáo điểm) để giáo dân có thể đến cầu nguyện kinh lễ chung với nhau hằng ngày (x. GL đ.1223).

Những giáo xứ trưởng thành, hoạt động đa năng, c̣n có những cơ sở giáo dục, văn hóa và y tế như: trường lớp các cấp học văn hóa phổ thông, mẫu giáo, lớp học t́nh thương miễn phí, trường dạy nghề cho giới trẻ, câu lạc bộ văn hóa thể thao, bệnh xá, nhà phát thuốc, nhà dưỡng lăo, cô nhi viện.v.v…để phục vụ rộng răi cho toàn dân không phân biệt lương giáo.

5/- Thích ứng với mọi hoàn cảnh, hướng tới tạo điều kiện tối ưu

Một tính năng đặc biệt của giáo xứ công giáo là thích ứng với mọi hoàn cảnh để tồn tại và hoạt động. Bước khởi đầu của một giáo xứ, cũng giống như thời Giáo Hội sơ khai, khi đă được thành lập với 2 nhân tố cốt yếu nói trên là khởi động sinh hoạt ngay, không nhất thiết phải có trước những điều kiện cần thiết. Cộng đoàn giáo xứ t́m cách khắc phục khó khăn tạo lấy điều kiện tối thiểu bước đầu để làm việc, và trong quá tŕnh hoạt động càng ngày càng lo liệu cho có những điều kiện thuận lợi hơn.

Lịch sử Giáo Hội đă từng trải qua những giai đoạn bị bách hại, trong đó các cộng đoàn tín hữu phải bí mật trốn ẩn tụ họp nhau nghe giảng đạo trên những chiếc thuyền buồm lênh đênh ngoài biển khơi hoặc trôi dạt trên sông nước. Có những lúc phải lén lút rủ nhau tham dự Thánh lễ trong hang hầm toại đạo. Có khi cả ngàn người hẹn ḥ nhau họp đại hội dưới ánh đuốc ban đêm trong khu rừng sâu heo hút. Khi cơn bách hại gay gắt qua đi, nhưng khung cảnh xă hội c̣n chưa thuận lợi, tín hữu c̣n nghèo khó về kinh tế, các cộng đoàn phải mượn địa điểm tư gia có nhà cửa rộng răi để qui tụ với nhau cầu nguyện, cử hành thánh lễ, hội họp và học hỏi giáo lư. Suốt hơn 300 năm đầu Giáo Hội, đạo Chúa bị bách hại khi ngặt khi khoan, chưa có giáo xứ nào xây dựng được nhà thờ, nhưng các cộng đoàn vẫn khắc phục nhiệt thành sống đạo, Tin Mừng vẫn được loan báo rất hiệu quả khắp lănh thổ đế quốc La Mă. Khi hoàng đế Constantin ban hành sắc chỉ cho thần dân được tự do theo đạo năm 313, th́ đă có tới 70% dân số theo đạo rồi. Bấy giờ trong giai đoạn xă hội thuận lợi, các cộng đoàn giáo xứ mới cùng nhau hợp lực xây dựng cơ sở vật chất. Hằng ngàn vạn nhà thờ nguy nga, nhà xứ khang trang rộng răi được xây cất. Giáo xứ càng trưởng thành, hoạt động của các cộng đoàn càng phong phú đa dạng, th́ các công tŕnh phụ trợ bên cạnh nhà thờ giáo xứ ngày càng đầy đủ, để tạo điều kiện tối ưu cho Giáo Hội thi hành sứ mệnh mà Đức Giêsu đă trao phó.

Sứ mệnh của Giáo Hội gồm có: loan báo Tin Mừng đạo Chúa “khắp nơi cho đến tận cùng trái đất”; giảng dạy và hướng dẫn mọi tầng lớp xă hội sống theo tinh thần Phúc Âm mà Đức Giêsu đă mạc khải để đạt tới hạnh phúc đích thực; từng bước góp phần tích cực cùng với những người thiện chí trong đất nước bài trừ tệ nạn, xây dựng một xă hội lành mạnh tốt đẹp, gia đ́nh hạnh phúc, quốc gia phồn vinh, thế giới ḥa b́nh thịnh vượng.

Ban Mục vụ Giáo xứ lược thảo

Nguồn : Website GP Hưng Hóa

 

 

[Trở về đầu trang ]